anh ấy sao có thể thích tôi

16.

Buổi sáng sủa trước tiên công cộng chống cảm xúc thế nào?

Bạn đang xem: anh ấy sao có thể thích tôi

Edit: Chocopieyogurt

Trong lòng Mạnh Sơ Vũ suy nghĩ một ít.

So với đau khổ cực kỳ cho tới hotel mướn chống, vị trí Chu Tuyển đúng là điểm thuận tiện rộng lớn. Càng cần thiết rộng lớn là, tưởng tượng cho tới việc bản thân đắc tội ác nhân nào là cơ, giờ đây cô cũng không đủ can đảm ở 1 mình.

Có một người nam nhi ở mặt mày vậy là vẫn đáng tin cậy rộng lớn.

Mạnh Sơ Vũ ngồi lại lên xe pháo Chu tuyển chọn, khắp cơ thể vẫn đang còn chút rơi rụng hồn rơi rụng vía.

Chờ năm phút sau thời điểm phi vào chung cư của Chu Tuyển, dép lê đã và đang fake qua quýt bên dưới chân tuy nhiên cô vẫn ko động đậy bước nào là.

Chu Tuyển cong sống lưng ngửng đầu nom cô: "Muốn tôi đem mang đến à?"

Mạnh Sơ Vũ cúi đầu, nhanh gọn thay cho giầy cút vô, tiếp sau đó công cụ đặt điều túi đựng ăn mặc quần áo để thay thế xuống, túa áo khoác bên ngoài của Chu Tuyển đi ra treo bên trên móc ăn mặc quần áo.

Chu Tuyển nom cô thu xếp hoàn thành, mới mẻ chỉ chỉ nhì căn phòng tiếp khách ở phía Bắc và phía Nam: "Muốn ở chống nào?"

"Phòng ngay sát anh một ít." Mạnh Sơ Vũ ko cần thiết suy nghĩ ngợi.

Chu Tuyển nhướng mi.

"...Vậy xa vời chút cũng rất được."

"Tùy cô."

Mạnh Sơ Vũ chỉ chống bếp: "Tôi rất có thể xối ly nước trước được không?"

"Muốn hấp thụ nước giá thì tự động nấu nướng."

Mạnh Sơ Vũ cũng coi như thân quen thuộc với gian ngoan bếp này, tự động bản thân đi ra tay nấu nướng nước.

Lúc hóng nước sôi thì không tồn tại việc gì thực hiện, cô đứng trước bệ phòng bếp tâm trí miên man, lại lưu giữ cho tới bức tường chắn vô mái ấm.

Chu Tuyển cút một chuyến kể từ phòng nghỉ đi ra thì thấy cô đứng phân phát ngốc vô phòng bếp, vóc dáng hốt hoảng, nom thế này đoán chừng đem bể đầu thì muốn làm tâm trí xuyên đêm.

Đứng phía xa vời nom cô giây phút, Chu Tuyển thở dài một hơi: "Mạnh Sơ Vũ."

"Ừ?"

"Nước sôi rồi."

Mạnh Sơ Vũ nom tín hiệu đèn xanh của giá siêu tốc sáng sủa lên, xối cho chính bản thân một ly nước giá, tiếp sau đó xoay đầu chất vấn anh: "Anh ham muốn tu không?"

"Không cần thiết," Chu Tuyển trở về phía sô trộn, "Rót nước hoàn thành thì lại phía trên."

Mạnh Sơ Vũ bưng ly nước ấm cút qua: "Sao thế?"

"Tới phía trên," Chu Tuyển không ngừng mở rộng nhì chân, vóc dáng tự do ngồi bên trên sô trộn, "Cô phân tách mang đến tôi một ít, cô cảm nhận thấy chuyện tối ni sao lại trở thành thế này."

Mạnh Sơ Vũ nom Chu Tuyển ngồi bên dưới sô trộn, vô đầu đùng một cái lưu giữ lại hình hình ảnh bản thân ở cơ làm mưa làm gió sau thời điểm tu rượu.

"Tôi vẫn chính là đứng cút." Cô ho nhẹ nhõm một tiếng, rằng tương tự như report việc làm, "Là thế này, tôi suy nghĩ cho tới vài ba tài năng, chẳng hạn như rất có thể là láng giềng đổi thay thái trải qua máy điều tiết ở ban công trườn qua quýt mái ấm tôi hoặc không?"

"Có điểm hợp lý và phải chăng, còn gì không?"

"Còn, hoặc là ăn trộm đập mật mã cửa ngõ mái ấm tôi, rằng ko chừng là 1 trong cơ hội ghi lại trước."

"Cũng ko cần ko có tài năng, rằng tiếp cút."

"Hoặc là, người cút đòi hỏi nợ hắt tiết gà đe người cút vay mượn nhỉ? Tuy rằng tôi rất đầy đủ chi phí ai..."

"Nhưng cũng là 1 trong nguyên nhân, còn nữa hay là không."

"Ừ...." Mạnh Sơ Vũ rằng đoạn rồi tu một ngụm nước, "Còn đem đó là tuy vậy tôi ko thiếu tiền, tuy nhiên khi học tập đại học ở Hàng thị quả tình từng nợ một hai—ba số tiền nợ không giống."

"Nợ tình." Chu Tuyển gật gật đầu, dựa người lên sống lưng ghế sô trộn, "Không tồi tệ nhỉ."

"Không tồi tệ cái gì?"

"Lối tâm trí khá thông thoáng đấy."

Bây giờ là khi nhằm thảo luận về năng lượng trí tuệ hả?

Thì đi ra việc này sẽ không xẩy ra trong nhà anh cho nên vì thế eo anh ko nhức hả? (1)

ý chỉ việc ăn rằng hùng hồn tuy nhiên ko đặt điều bản thân vô địa điểm của những người không giống, và chỉ người ko nắm rõ tình hình thực tiễn, chỉ rằng suông.

Mạnh Sơ Vũ đang được buồn phiền, nom Chu Tuyển tiếc nuối nhấp lên xuống lắc đầu: "Đáng tiếc ko cái nào là trúng."

"Anh biết xẩy ra chuyện gì rồi à?" Mạnh Sơ Vũ tiếp cận phần bên trước ngồi xuống mặt mày cạnh anh.

"Ừ, trợ lý Nhậm tra một không nhiều thông tin, phân phát hiện nay nằm trong loại với trường hợp của cô ý, một vừa hai phải mới mẻ cho tới căn hộ của cô ý ra soát đợt nữa."

"Đều là thông tin xã hội sao?" Mạnh Sơ Vũ ngạc nhiên, "Loại tội phạm loại mới mẻ gì hả?"

"Cô lưu giữ lại chút, buổi sớm loại sáu nên ăn những gì."

"Đặt mua sắm ở ngoài, bánh mỳ và milkshake, từng ban đêm ngày hôm trước tôi đều tiếp tục đặt điều trước mang đến bữa sáng sau, cho nên vì thế là kẻ Giao hàng sao?"

"Milkshake tu hoàn thành chưa?"

"Chưa," Mạnh Sơ Vũ mơ hồ nước dự cảm được điều gì, "Lúc cơ hấp tấp đi làm việc tôi ngay tắp lự..."

"Liền đậy vung lên, vứt vô sọt rác rến, nhằm chai milkshake che kín này phơi bầy nắng nóng trong cả năm ngày, cho tới khi nó lên men rồi tiếp sau đó tiếng nổ lớn."

  "............"

"Mạnh Sơ Vũ," Chu Tuyển kháng khuỷu tay nom cô, "Đời này cô vẫn còn đấy tươi tỉnh lắm."

Mạnh Sơ Vũ ngồi bên trên sô trộn nghẹn tiếng, sau thời điểm nom chằm chằm Chu Tuyển hồi lâu, cô mới mẻ chậm rì rì rãi xoay đầu cút, lấy tay lấp mặt mày.

"Không trách móc cô trước đó chưa từng ngửi qua quýt vị này vô đời, milkshake năm ngày, người thông thường nhì đời cũng ko chắc hẳn ngửi thấy được."

"Anh chớ nói nữa..."

Chu Tuyển kháng gối đứng dậy: "Đi tắm cọ cút."

Nhìn anh trở về phía phòng nghỉ chủ yếu, Mạnh Sơ Vũ như một vừa hai phải tỉnh mơ, vực lên gọi anh: "Nói vì vậy, tôi rất có thể về mái ấm rồi?"

"Chỉ cần cô đem thể ngửi hương thơm cơ cút ngủ." Chu Tuyển Open chống ngủ chính cút vô, giơ ngón trỏ: "Ngày mai 9 rưỡi phỏng vấn, chớ cút trễ."

Cửa lạch cạch một giờ đồng hồ đóng góp lại.

Mạnh Sơ Vũ nom căn phòng tiếp khách giá rét, hít sâu sắc một khá, vô đầu vụt qua quýt từng cảnh tượng...

Chu Tuyển nghe rằng đem người vào trong nhà cô, vóc dáng ko chút suy nghĩ ngợi túa chão đáng tin cậy xuống xe pháo.

Bộ dáng vẻ chau mi nghe cô hoang mang lo lắng rối loàn rằng hoàn thành biểu hiện xịn tía cơ.

Nhìn cô không đủ can đảm lên xe pháo, vóc dáng fake áo khoác bên ngoài mang đến cô.

Xem thêm: đồ án nhà thi đấu 2500 chỗ

Cuối nằm trong là anh ngồi bên trên sô trộn, vóc dáng Khi trêu chọc cô hoàn thành ngay tắp lự xoay đầu chạy lấy người.

Ông trời mang đến cô một mở màn hero cứu vãn người đẹp, tuy nhiên lại ko mang đến cô kết viên hero cứu mỹ nhân.

Mạnh Sơ Vũ nhắm đôi mắt, lặng yên tiếp cận căn phòng tiếp khách xa cách Chu Tuyển rộng lớn.

  *

Sáng sớm ngày tiếp theo, Mạnh Sơ Vũ bị báo thức thực hiện tình giấc, phát hiện ra thiết kế bên trong tô điểm toàn tông màu nền lạnh lẽo, cô mới mẻ nhìn thấy tối qua quýt bản thân ngủ ở đâu, hấp tấp tắt báo thức nom thời hạn.

Di động của cô ý được thiết lập khoác lăm le báo thức khi 7 giờ 30.

Lúc trước mươi lăm phút nữa đồ ăn sẽ tới, cô tỉnh dậy rửa ráy make up rồi bữa sớm, một vừa hai phải trúng giờ đi ra cửa ngõ đi làm việc.

Nhưng thời điểm hôm nay cô ăn nhờ ở đậu, kỳ thiệt nên tách chóng sớm rộng lớn một chút.

Mạnh Sơ Vũ xốc chăn xuống giường, Open chống nom phía bên ngoài, liếc đôi mắt phát hiện ra gian ngoan phòng bếp loại cởi vô phòng tiếp khách, Chu Tuyển đang được đứng trước bệ phòng bếp rán trứng.

Tia nắng nóng sớm mai vàng óng xuyên qua quýt ban trình chiếu vô hành lang cửa số sát khu đất, phủ lên trên người anh một tầng độ sáng mơ hồ nước.

Cả gian ngoan phòng bếp đều ngập trong sương lửa.

"Ting" một giờ đồng hồ, một thời gian bánh mỳ mới mẻ nướng hoàn thành nhảy lên bên trên máy nướng bánh.

Chu Tuyển xoay người, núm lát bánh mỳ mới mẻ nhảy lên, xoay đầu lại quan sát về phía cô.

Mạnh Sơ Vũ nom váy ngủ bên trên người, rụt người lại hâu phương cửa ngõ, chỉ lộ cái Output đầu ra ngoài hỏi: "Sao anh dậy sớm thế."

"Đợi cô thì còn tồn tại cơm trắng ăn sao?"

Mạnh Sơ Vũ ngượng ngùng mỉm cười cười: "Lần sau tôi..."

Nói được 50% thì ngừng lại.

"Lần sau?"

"Lần sau trong nhà tôi cũng tiếp tục dậy sớm một ít nhằm thực hiện bữa sáng sủa test coi." Mạnh Sơ Vũ rằng tiếp rồi nhanh chóng như chớp quay trở lại chống, thay cho ăn mặc quần áo tiếp sau đó cho tới Tolet rửa ráy make up.

Thu dọn hoàn thành đi ra thì thấy Chu Tuyển đang được ngồi bên trên bàn ăn sáng.

Cô không đủ can đảm chắc hẳn lắm trải qua, nom đối lập Chu Tuyển bày 1 phần bánh mỳ nướng ko động vô, chỉ chỉ hỏi: "Cho tôi sao?"

"Cho quỷ cơ."

"......"

Mạnh Sơ Vũ ngồi xuống đối lập Chu Tuyển, tùy tay gác Smartphone một phía, núm dao rời bánh mỳ nướng, giương đôi mắt nom nhìn anh, luôn luôn cảm nhận thấy tình cảnh này khiến cho người tao đem chút hốt hoảng.

Ăn một miếng lại lén nom Chu Tuyển một chiếc, cảm xúc kỳ dị trong tâm ngày càng mạnh mẽ.

Nghĩ một thời gian, Mạnh Sơ Vũ hắng hắng giọng nói: "Chu tổng, tôi xác nhận lại quy trình phỏng vấn lát nữa với anh một ít nhé..."

"Ăn cơm trắng ko thì thầm việc làm." Chu Tuyển gạt vứt ý muốn thay cho thay đổi bầu không khí của cô ý.

Mạnh Sơ Vũ "ồ" một giờ đồng hồ, cúi đầu triệu tập bữa sớm, vô yên ổn tĩnh thì nghe thấymột giờ đồng hồ lắc vang lên kể từ bên trên bàn ăn.

Mạnh Sơ Vũ ngửng đầu quan sát về phía năng lượng điện thoại___

Trần Hạnh: 「Cảm giác buổi sớm trước tiên ở công cộng thế nào?」

"......"

  *

Tám giờ rưỡi, Mạnh Sơ Vũ nằm trong Chu Tuyển xuất phân phát cho tới doanh nghiệp lớn.

Vì nhằm vệ sinh chung cư ko cơ hội nào là ở được cơ, sáng sủa sớm Nhậm Húc đang được dẫn người vệ sinh cho tới cơ, lái xe thời điểm hôm nay ngẫu nhiên trở thành Mạnh Sơ Vũ.

Vốn đang được thân quen với việc tài xế, tuy nhiên rất có thể tự vị trí xuất phân phát ko trúng lắm, Mạnh Sơ Vũ càng lại gần doanh nghiệp lớn càng cảm nhận thấy là kỳ lạ ở đâu.

Đến khu vực công nghiệp, Mạnh Sơ Vũ tài xế vô vị trí đỗ xe pháo, rằng với Chu Tuyển: "Chu tổng, anh vẫn muốn lên trước không?"

"Sao thế?"

"Tôi đơn thuần ham muốn ngồi phía trên nghỉ dưỡng một thời gian."

Chu Tuyển túa đai đáng tin cậy, liếc nom cô một chiếc rồi xuống xe pháo.

Mạnh Sơ Vũ trong xe nom thời hạn, đợi qua quýt năm phút mới mẻ xuống xe pháo rồi lên lầu.

Vừa vô văn phòng tổng giám đốc, phụ thân người thư ký bên cạnh đó kính chào buổi sớm với cô.

Mạnh Sơ Vũ mỉm cười gật đầu với người xem, tiếp cận bàn thao tác, chất vấn Đường Huyên Huyên: "Huyên Huyên, Chu tổng cho tới chưa?"

"Đến rồi, sớm rộng lớn chị năm phút."

"Ừ, em sẵn sàng trà trước 9h rưỡi nhé, lát Chu tổng đem buổi phỏng vấn."

"Được ạ, là trưởng thành phần nhân sự sao?"

"Đúng."

Lâm Thuấn Chi đang được thay cho mặt mày thao tác như trưởng thành phần nhân sự vô thời hạn lâu năm, thứ tự tuyển chọn dụng ngôi trường học tập này, Chu Tuyển ko một vừa hai phải ý với việc làm của những người thành phần nhân sự lắm, trong các công việc đề bạt Lâm Thuấn Chi và tuyển chọn người mới mẻ, thì Chu Tuyển lựa chọn vế sau.

Chỉ là địa điểm trưởng bộ phận nhân sự ko quí hợp nhằm cấp cho bên dưới thành phần cơ cút phỏng vấn, cho nên vì thế tiếp tục tự tổng giám đốc đích thân thích cút phỏng vấn.

Mạnh Sơ Vũ ngồi bên trên bàn thao tác xác nhận lại tư liệu phỏng vấn một đợt nữa, núm máy vi tính và phân bì làm hồ sơ cho tới chống họp thực hiện công tác làm việc sẵn sàng trước.

Chín giờ nhì lăm, Đường Huyên Huyên gõ cửa ngõ vô fake trà, khi bưng trà cho tới lân cận Mạnh Sơ Vũ thì động tác xối trà ngừng lại một chút: "Ơ, chị Sơ Vũ, chị thay đổi nước hoa ạ? Mùi này thiệt thoải mái và dễ chịu."

"Chị ko người sử dụng nước hoa."

Ngón tay gõ keyboard của Mạnh Sơ Vũ ngừng lại, nâng tay bản thân lên ngửi ngửi, nghe thấy hương thơm mộc thông thoáng thì chớp chớp đôi mắt.

Vừa lăm le rằng gì cơ thì Chu Tuyển tiếp cận.

Đường Huyên Huyên xoay đầu kính chào Chu Tuyển, nhằm lại trà rồi ra đi ngoài.

Mạnh Sơ Vũ ko chớp đôi mắt nom chằm chằm Chu Tuyển, đợi anh ngồi xuống lân cận thì khẽ nhích người, ngồi lại ngay sát anh một ít, vẻ mặt mày ko thay đổi tuy nhiên ngửi một chiếc.

Mùi hương thơm non lạnh lẽo thoang thoảng tương tự nhau như đúc, đem theo đòi khá thở không khô thoáng của cỏ cây, tới từ sữa tắm của phái nam ở căn hộ Chu Tuyển.

Mạnh Sơ Vũ lặng lẽ dịch người quay trở lại, nom nhìn Chu Tuyển, thấy anh rất là chuyên nghiệp tâm cúi đầu hiểu lý lịch, ko phân phát hiện nay động tác nhỏ của cô ý, suy nghĩ tư lự rồi vực lên ra đi ngoài.

Về cho tới văn phòng tổng giám đốc, cô mang ra một lọ nước hoa dự trữ kể từ vô ngăn kéo, tiếp cận Tolet, phun một ít lên cổ tay, sau tai và vạt áo.

Một hồi vì vậy, Mạnh Sơ Vũ hấp tấp quay trở về chống họp một phút trước chín giờ rưỡi.

Người ứng tuyển chọn vẫn chưa tới, Chu Tuyển còn đang được lật lý lịch, tất cả coi như đang được ngừng.

Xem thêm: chúa tể của những chiếc nhẫn: sự trở về của nhà vua

"Cho nên..." Chu Tuyển xoay đầu lại, góc nhìn rơi xuống hâu phương tai cô.

"Hả?" Mạnh Sơ Vũ nom lại anh.

"Buổi sáng sủa trước tiên ở công cộng, cảm xúc là ___ chột dạ?"