thôi về đi đường trần đâu có gì

Đêm ni, trời quang đãng mây tạnh, vô người nghe phung phí vắng vẻ và tôi ngồi đây “ôm lòng tối, nhìn vầng trăng mới mẻ về” nhưng mà ngậm ngùi “nhớ chân giang hồ nước. thối phù du, từng tuổi hạc xuân đang được già”.

Biết bao năm đang được qua chuyện, bước đi tôi cũng đều có không giống chi bước giang hồ nước rong ruổi từng miền non sông này, hồn tôi cũng phiêu du qua chuyện bao tháng ngày tuổi hạc xuân trôi. Để lúc này với xúc cảm như “một ngày kia đến bờ, đời người như dông tố qua”.

Bạn đang xem: thôi về đi đường trần đâu có gì

Đời người như dông tố qua! Nghe sao xót xa cách mang lại thân thiện phận. Ai cũng mong chờ bản thân sinh sống trăm năm, hoặc ít nhất cũng đều có sáu mươi năm cuộc sống. Khi còn trẻ em, quan sát về sau này nhưng mà hào khởi sao lối đời còn nhiều năm thế, sao những loại đích cho tới của Danh, Lợi, Phú, Quí, Vinh, Hoa, Tình, Ái nó đều xa cách vời vợi. Thế nhưng mà lúc này, đang được qua chuyện không còn nửa dốc mặt mũi này cuộc sống, đang được qua chuyện loại đỉnh của từng sự thèm muốn, chính thức thấy bản thân như đang được kể từ từ lao dốc, thì lại thấy tất cả thiệt phù du, và đời người thiệt chỉ như cơn dông tố.

“Không còn ai, lối về thối vượt lên dài”. Tôi ko cho tới nỗi vượt lên đơn độc tương tự như nhạc sĩ tài hoa bọn họ Trịnh ấy, ko cho tới nỗi “nói mỉm cười thân thiện vùng nhân lừa lọc, nhưng mà lòng trống trải vắng vẻ thênh thang kiếp này”. Tôi vẫn còn tồn tại một mái ấm gia đình nhằm trở về, với những người con nhằm nuôi nấng và kỳ vọng, với những người dân tri kỷ chú tâm tình. Nhưng sao cũng vẫn cảm biến được lối cho tới Chân – Thiện – Mỹ của tôi còn vượt lên nhiều năm. Mình vẫn còn đó trần thế lắm, vẫn còn đó nhiều toan lo bộn bề, vẫn ko thể giũ áo nhằm sinh sống vô tư lự như cỏ cây ven lối bại được.

Nhiều tối thất lạc ngủ, tôi cảm biến được nỗi đơn độc xung khắc khoải của “Những tối xa cách người. Chén rượu cay một đời tôi tợp hoài, trả lại từng tin cậy mừng mang lại nhân lừa lọc ngóng đợi”. Sự chờ đón, mặc dầu là chờ đón ngẫu nhiên điều gì, cũng luôn luôn là xung khắc khoải, là dằng lặt vặt, là thấp thỏm và kỳ vọng, là nuối tiếc và không tin. Câu vấn đáp ấy, tao ko thể biết, và vì vậy tao cứ mãi bâng khuâng.

Thôi thì, tao lại về, “Về ngồi trong mỗi ngày, Nhìn từng hôm nắng và nóng ngời, Nhìn từng khi mưa bay”. Cho mặc dù vậy nào là, thì cuộc sống đời thường vẫn trôi thời gian nhanh, nắng và nóng vẫn lên sau những trận mưa, và mưa lại cho tới khi mây vần vũ, như 1 quy luật ko thể từ chối. Vậy thì tao cũng tránh việc day dứt nhiều. Cái gì cho tới cũng tiếp tục cho tới, đồ vật gi nên rời khỏi lên đường cũng tiếp tục lên đường. Thứ gì là của tôi thì được xem là của tôi, cái gì ko nằm trong về tay, thì nỗ lực cơ hội bao nhiêu nó vẫn ko là của tôi. Không hẳn là AQ, tuy nhiên tôi cứ tự động yên ủi như vậy, thấy thoải mái rất nhiều. lõi là tương đối khó, tuy nhiên tao phải cố gắng, vị với bao nhiêu ai xa cách đời mà còn phải trở lại lại, với ai dám về cuối trời thực hiện mây trôi lơ đãng?

“Thôi về lên đường, lối trần đâu với gì”. Nghe cứ như 1 câu nói. chào nẩy thân thiện. Mà thiệt, lối trần đâu với gì: ngoài cay đắng nhức, ngoài tuyệt vọng, ngoài toan lo, ngoài lừa dối? À, với chứ, với những tấm lòng, với những tấm lòng, với những thương yêu giành cho tao nơi nào đó. Nhưng với DUYÊN tiếp tục bắt gặp, với TÂM tiếp tục thấy, tội tình chi tao mải miết đi tìm kiếm, tìm hiểu mãi kể từ khi đầu xanh bao nhiêu mùa đang trở thành sợi bạc, tìm hiểu mãi vô hư hỏng vô một loại niềm hạnh phúc đơn sơ phong phanh, khiến cho nhiều khi vô cơn mơ thân thiện vườn khuya, chợt giật thột vì như thế “bàn chân ai vô cùng nhẹ nhàng, tựa hồn trong thời gian xưa”. Rồi giật thột thảng thốt, này đó là ai? Đó là loại gì? Có nên là loại tao tìm hiểu kiếm? Rồi lại chìm vô cơn ngủ đắm đuối của cuộc sống ngày thông thường.

Tôi yêu thương nhạc Trịnh Công Sơn, yêu thương những ca kể từ ăm ắp triết lý, yêu thương những nhạc điệu nhẹ dịu nhưng mà thâm thúy ấy, na ná sản phẩm triệu tình nhân nhạc Trịnh không giống, ko thể phân tích và lý giải được vì như thế sao loại music ấy nó thâm nhập vô bản thân thiệt ngẫu nhiên, trở thành một cái gì tương tự như tôn giáo, như lẽ sinh sống, như nắng và nóng, dông tố, như ánh trăng, như cát vết mờ do bụi, như toàn bộ những gì thuộc sở hữu cuộc sống đời thường này, nửa thiệt đời, nửa thiệt hư hỏng ảo như mơ mị. Và nhạc Trịnh, chỉ rất có thể ngấm không còn qua chuyện giọng ca của ca sĩ Khánh Ly, chỉ mất bà mới mẻ lột miêu tả được không còn loại hồn của từng ca kể từ. Và chỉ vô tối vắng vẻ yên bình, vô nỗi đơn độc thân thiện phận, tao mới mẻ thiệt hiểu và thâm nhập triết lý nhạc Trịnh. Nhạc Trịnh ko nên là loại nhạc mang lại dàn nhạc năng lượng điện tử tiếng ồn, sảnh khấu long lanh và người theo dõi xô người yêu, tiếng ồn. Nhạc Trịnh là nhằm cho từng người tự động chiêm nghiệm, và nhằm suy nghĩ về người xem, về quê nhà – thương yêu – thân thiện phận.

Xem thêm: tin moi ve doi bong pho nui

Ôm lòng tối
nhìn vầng trăng mới mẻ về
nhớ chân giang hồ nước

ôi phù du
từng tuổi hạc xuân đang được già cả
một ngày bại cho tới bờ
đời người như dông tố qua

Không còn ai
đường về thối vượt lên nhiều năm
những tối xa cách người

chén rượu cay
một đời tôi tợp hoài
trả lại từng tin cậy mừng
cho nhân lừa lọc ngóng đợi

Về ngồi trong mỗi ngày
nhìn từng hôm nắng và nóng ngời
nhìn từng khi mưa cất cánh

có những ai xa cách đời trở lại lại
về lại điểm cuối trời
làm mây trôi

Xem thêm: lịch thi đấu vòng loại world cup 2018 khu vực châu âu

Thôi về lên đường
đường trần đâu với gì
tóc xanh rớt bao nhiêu mùa

có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai vô cùng nhẹ nhàng
tựa hồn trong thời gian xưa.

Nguồn: bacsiletrungngan.wordpress.com